Cô Gái Đến Từ Hôm Qua – Kí Ức Về Tuổi Thơ Trong Một Đứa 9x Đời Đầu

co_gai_den_tu_hom_qua_Artboard_6Mình rất ít khi xem phim Việt Nam ngoài rạp 😦 Đừng ném đá mình và cho là mình “sính ngoại”, “kỳ thị”, “không ủng hộ nền điện ảnh nước nhà”… Nhưng thật tình mình có những lý do rất lý do về thị hiếu cá nhân và chất lượng giải trí đi đôi cùng giá trị tài chính mà mình có thể liệt kê và chứng minh đầy đủ thành hẳn một bài blog :v Nhưng chắc chắn, hôm nay, bây giờ, mình sẽ không viết về điều đó. Vì nội dung của bài blog này, là dành cho “Cô Gái Đến Từ Hôm Qua” – một tác phẩm điện ảnh của Phan Gia Nhật Linh.

Thành công cùng “Em là bà nội của Anh”, đạo diễn trẻ tiếp tục chắp “phim” cho tác phẩm thứ hai của mình “Cô Gái Đến Từ Hôm Qua” – phim điện ảnh chuyển thể từ truyện dài cùng tên của nhà văn chuyên viết cho tuổi mới lớn – Nguyễn Nhật Ánh. Đây, chính sức mạnh trong cái tên này đã là một lý do bình phong mạnh mẽ nhất cho trải nghiệm phim Việt hiếm hoi của mình ❤ Thích mê con chữ của Nguyễn Nhật Ánh từ những tác phẩm đầu tiên của ông “Chuyện cổ tích dành cho người lớn”, “Bàn có năm chỗ ngồi”… Và cả những tác phẩm sau này “Tôi là Bê Tô”, “Ngày xưa có một chuyện tình”, “Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ”… nên là, mình đã quyết định bằng mọi giá phải xem “Cô Gái Đến Từ Hôm Qua” để trải nghiệm việc phóng tác con chữ lên màn ảnh như thế nào cho một tác phẩm giàu tính trong sáng và đáng yêu này.

Tính từ có thể sử dụng để đánh giá cảm xúc của mình cho bộ phim đó là: công phu, đẹp, sáng và rất trong. Trước hết, bộ phim công phu ở những khung cảnh tái tạo cuộc sống thời thập niên 1987 và 1997 rất đẹp và chân thật. Vừa theo dõi bộ phim, mình không khỏi trầm trồ trước những chất liệu rất riêng trong những năm 8x, 9x thời ấy: tủ truyện Bảy viên ngọc rồng, mấy cuộn băng cát-sét, viết máy Hero, tập mèo dép, kiểu tóc bum bê cúp ngược, màn treo cửa hạc giấy, gạch lát bông vintage, cửa sổ sơn xanh bóng, xe lam… Cha mẹ ơi, có mà kể cả ngày cũng không hết. Mình như sống lại trọn vẹn trong cái thời xưa cũ kĩ đó. Thị giác là vậy, cả rồi thính giác cũng được một dịp du hành thời gian: Bảng xếp hạng Làn Sóng Xanh huyền thoại, nhạc Lam Trường Tình thôi xót xa, Con gái bây giờ, phim Xinê Lê Công Tuấn Anh… Chỉ có thể là những 8x, 9x thời đó mới vẽ lại được mấy nét phim và chế ra những thị cụ xuất sắc đến vậy, và đạo diễn đã thực hiện điều này, theo mình, là rất thành công. Mình rất rất thích sự đầu tư tỉ mỉ và chăm chút mà anh đã dành cho đứa con tinh thần này.

Yếu tố thứ hai kể đến không thể không nhắc đến khả năng diễn xuất của dàn diễn viên. Sau khi xem xong bộ phim, việc đầu tiên mình làm là ngồi đợi credit chạy tên để tìm tên … 2 đứa nhỏ. Quá xuất sắc! Phải nói là không biết đạo diễn tìm đâu ra được 2 đứa nhỏ diễn những thước phim quá khứ ngọt gì mà ngọt. Mỗi khi tua phim về thời thơ ấu, là ánh mắt của mình lại hau háu, căng ra để bắt cho trọn những nét diễn hồn nhiên và tự nhiên của 2 đứa. Thiệt, trải qua cả bộ phim, vẫn chưa có giây nào mình dám đánh giá điểm trừ hay nhặt được miếng sạn nào trong những phân cảnh của 2 đứa nó. Nó đẹp mà nó thơ gì đâu. Lúc tụi nó chia tay, Tiểu Li lên thành phố với ba má, cả rạp như im bặt, chỉ nghe tiếng sụt sùi, tấm tức đâu đó xót xa cho 2 đứa nhỏ, tưởng chừng 2 đứa này chơi thân thiệt, rồi thương nhau thiệt, để khi xa nhau, đau gì mà đau thiệt. Giờ ngồi nghĩ lại, vẫn thấy cay cay. Mình xin được miễn bình luận dàn diễn viên thời học trò lớn lên. Vì… thiệt tình… nó cứ sao sao á :(( Có lẽ, theo cá nhân mình thấy, những phân cảnh diễn chưa được chia đều cho các diễn viên nên việc Miu Lê có vẻ như mờ nhạt và không thể hiện được trọn vẹn mạch cảm xúc của nhân vật Việt An là điều có thể thông cảm được. Mình đánh giá cao nét diễn của Chibi Hoàng Yến và nhân vật Hải Ròm. Vai phụ mà đẹp và đạt gì đâu. Ngô Kiến Huy thể hiện vai Anh Thư lúc lớn lên cũng tốt, nhưng hạn chế tuổi tác cái làm cho mình cũng cứ dè dè khi xem phim :((

Nhạc phim. Một điểm cộng của tác phẩm chính là những cảm xúc mà những khoảnh phim đem lại qua những giai điệu nhạc nền trong phim. Mình xin cảm ơn dàn vocals “chọn mặt gửi vàng” và cả những mixer có tâm đã tạo nên album nhạc OST cho bộ phim dễ thương quá. Thích nhất bài “Ngồi hát đỡ buồn” của Trúc Nhân. Quá cưng, quá Việt Nam luôn. Không PR nhiều, mọi người cứ search phát là ra cả album OST nhen.

Kĩ xảo, CGI. Phim cũng có sử dụng một số hiệu ứng background và 3D đất sét để thể hiện sát thực với những miêu tả câu từ trong nguyên tác. Cá nhân mình thấy cũng tạm ổn. Nhưng chắc do cảm quan mình trải nghiệm quen cách làm của điện ảnh Mỹ :(( nên khi xem những hiệu ứng này mình cũng có hơi dị dị. Nhất là mấy cảnh cánh đồng bướm bay hoa nở, có vẻ hơi lố quá chăng (?) Giảm bớt một tí chắc sẽ ổn hơn, quan điểm cá nhân ạ.

Nhìn chung, Cô Gái Đến Từ Hôm Qua của đạo diễn Phanxine Linh theo mình nhận xét là một tác phẩm tương đối thành công. Mình đánh giá 7.0/10 theo thang IMDB :))) Bỏ qua những hạt sạn về diễn xuất và cách xử lý mạch văn theo chuỗi thời gian hơi vụn vụn và cắt ghép, mình vẫn cảm nhận được rất nhiều xúc cảm: vui có, buồn có, dí dỏm nên thơ có, mà quay quắt hẫng hụt cũng có, là những trải nghiệm rất đặc trưng trong văn NNA, do vậy, theo mình thấy, là đạt. Người xem như được sống lại cái thời học trò hồn nhiên, trong sáng, (không giống với thời học trò bây giờ, công nghệ và kĩ thuật quá nhiều) với áo dài, mực tím, mấy trò chơi trong giờ giải lao, cột tà áo dài trèo tường cúp tiết, chơi caro búng lỗ tai… Những thời khắc ấy chúng ta chỉ có thể trải qua một lần trong đời, và mình tin chắc là, sau khi bộ phim khép lại, bạn ắt hẳn sẽ nhoẻn miệng cười và bỗng chốc hình ảnh về mấy đứa bạn cấp 3 sẽ thoáng ùa về trong tâm trí.

 Album OST: http://www.nhaccuatui.com/lh/auto/VM7UhQJyweDy

Advertisements

How I Start my Hangul Journey

Hello everyone,

I have created this blog for a while but haven’t posted anything ever since for some reasons which are quite lame, I assume :(( I mean, I thought that this blog was going to be some really serious journal where I laid out my passions and my reflection, so it had to be boom and bang and all that counted. But, those stupid thoughts have hindered me from enjoying the blog from the very first place, so, now, here I am, with my first time ever entry!!!!! Ta-da!!!

Recently, I am taking an online course on Basic Korean via Coursera. Indeed, it has been over 3 weeks and now I think I can read Hangul and do some simple introduction about myself. Personally, Korean alphabet is not too challenging to learn and after studying all the characters, you can surely read Hangul. However, understanding is totally another aspect :)) Basically, languages are all about quickly memorizing and constantly drilling so that new language patterns can be formed. And my most suggestion for you, who are intentional to learn a new language, specifically Hangul, is practice, practice, and practice! Yes, practice reading the sentence out loud, practice jotting down the letters, practice composing a story using the language you have just learned. Practice is key to anything, in terms of learning a language, taking up a sport or even digging into any new kind of hobbies. And, find an inspiration or motivation for you to strive for. Without a strong desire, you are easy to give up and neglect the target while in the process of completing it. So, do anything to keep you motivated. For me, it’s music!!! ❤ I am starting to get my ears familiarized with Korean by listening to some simple Korean songs, for children, actually :)) I find it less difficult and daunting than forcing yourself to listen to contemporary music with advanced vocabulary and intense grammar structures @@ I mean, enjoying the melody is relaxing, but, I am talking about studying the language, right?

So, let’s call it a day. I hope I can walk on my Korean journey quite long :)) And my blogging-thing as well. =]]

This is the link of the course via Coursera:

https://www.coursera.org/learn/learn-korean/home/welcome

And you can also find many other materials from the internet. Have fun learning!